Đừng hỏi chi thêm

Typography

Đừng hỏi chi thêm/ lòng ta thạch thảo/ Đã trơ trơ/ như biển lặng mù khơi/ Con nước cũng/ mấy mùa không chảy được/ Ôm ấp gì/ du hải rong chơi?

 

Đừng hỏi chi thêm
lòng ta thạch thảo
Đã trơ trơ
như biển lặng mù khơi
Con nước cũng
mấy mùa không chảy được
Ôm ấp gì
du hải rong chơi?

Huynh đệ nơi đây
mấy người còn tri ngộ
Mấy người rồi
bươn chải cuộc vong phương?
Chén trà lạnh
khuya về nhìn thấy tủi
Con dế mèn
vỗ điệu nhạc say sương…

Đừng hỏi chi thêm
khi ngàn năm sỏi đá
Thiếu yêu thương
nên câm lặng đến giờ
đời sâu mọt
tình cũng nhiều sâu mọt
Đắp mộng tàn
trên mấy dòng thơ.

Có phải nơi đây
anh em gặp gỡ
Để yêu thương
hay để nợ nần
Mà tại sao
mỗi khi cơn gió nổi
Thì tình người
vụn vỡ hóa tham sân!

Cuốc đất trồng rau
còn thương loài hoa dại
Còn tử sinh
còn lui tới trần gian
Khuya tỉnh giấc
tưởng lòng đã khô khan
Nào sương gió
vẫn thâm quầng mắt.

Đừng hỏi chi thêm
ta còn chi nữa
Mảnh chăn đơn
đâu đủ ấm đông về
Bằng hữu có nổi trôi
cùng chuyến thuyền giang hải
Thì riêng ta
xin yên lặng sơn khê.

Thế Huyền
[Tập san Pháp Luân - số 67, tr38, 2009]

BLOG COMMENTS POWERED BY DISQUS